Câu mực nhảy ở Cửa Lò – Kỷ niệm khó quên

Câu mực trở thành thú vui quanh năm, nhưng tất nhiên ở biển thì chỉ mùa hè mới có du khách. Nhóm chúng tôi chọn ngay chiếc thuyền vừa câu mực trở về, lúc ấy mới chỉ 4 giờ tối, mấy người khách hồ hởi giơ túm mực câu được: “Vui lắm các bạn ạ”. Ông chủ thuyền vừa đẩy thuyền vừa nói: “Tôi vẫn chở mỗi chuyến 50 nghìn đồng, năm cô cậu muốn đi đến mấy giờ cũng được”. “Thế đi luôn chú nhé”. Chúng tôi nhảy lên thuyền….

Thuyền chúng tôi thẳng hướng ra khơi, nơi lấp lánh ánh đèn của cả một rừng thuyền câu mực. Biển đêm rực rỡ như đêm hội hoa đăng, đẹp đến ngỡ ngàng! Khi thuyền đã yên vị (cách bờ chừng 400 mét) chúng tôi bắt đầu thử tài câu mực.

    Mỗi người một chiếc cần câu bằng tre nhỏ được gắn với sợi dây cước dài có ống quấn dây cầm ở tay trông rất chuyên dụng. Lưỡi câu gồm một chùm 6 – 7 chiếc gắn thành hình tròn, phía trên là một vật nhỏ hình con tôm đủ màu được làm bằng nhựa phát quang. “Mồi câu đây”- Ông chỉ vào con tôm nhựa, còn gọi là rường câu. Rường câu chính là loại mồi đặc biệt nhờ tự phát sáng dưới nước mà nó thu hút loài mực.

Chúng tôi ngồi vây quanh thuyền, nơi chiếc đèn măng sông đổ ánh sáng loang loáng trên mặt biển và làm theo hướng dẫn của người chèo thuyền. Vừa chăm chú nhìn xuống làn nước trong xanh chúng tôi vừa phải nhấp cần câu liên tục để thay đổi vị trí của mồi hòng nhử mực đến. “A! Được một con rồi!”.

itour.com.vn


Ông nhà thuyền vừa giật được một con mực, anh bạn tôi chao ngay chiếc vợt đỡ lấy. Con mực tươi rói đang nhả “khói” đen ngòm để tự vệ. Dưới ánh đèn loang loáng con mực trong suốt lấp lánh ánh bạc, bởi thế mà người dân biển vẫn quen gọi là mực nháy. Cả bọn trầm trồ trước thành công đầu tiên của người chèo thuyền. “Làm thế nào để biết mực đã cắn câu hả chú?” – chúng tôi nôn nóng. “Lúc nào cảm giác nặng tay thì kéo câu lên” – Ông chỉ cho chúng tôi bằng vốn kinh nghiệm của mấy chục năm làm bạn với biển.

Một chú mực nữa “dính” câu. Cuộc chơi bắt đầu sôi nổi. “Trúng không? Bên này nhiều lắm”- tiếng những người bạn từ thuyền bên cạnh vọng sang. Tiếng cười đùa, rồi tiếng người trên các thuyền gần đó gọi nhau khiến tôi có cảm giác như đang sống giữa làng vạn chài.

Đêm đã về khuya, chúng tôi gác câu, ngồi quây quần nướng “chiến lợi phẩm” vừa thu được. Mùi mực nướng bốc lên thơm nức mũi. Lúc đi không quên mang theo chai rượu nhỏ thế là chúng tôi có dịp vừa hóng gió vừa nhâm nhi rượu với mực nướng. Ngon tuyệt!

Mọi người cùng tấm tắc. Trong tôi giờ đây bao cảm xúc lẫn lộn có cả niềm vui khi được thử làm dân chài, xen lẫn cảm giác lòng mình “nhẹ tựa lông hồng” khi bao ưu phiền đã được trút bỏ vào biển đêm bao la và cả những tiếc nuối khi sắp phải chia tay với biển. Cảm giác mà tôi chắc rằng ai cũng muốn có được một lần trong đời.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *